Tôi Một Mình!...
Tôi một mình, với hòang hôn đếm bước
Một mình tôi với mộng ước tàn phai
Nhớ thương anh qua tháng rộng năm dài
Tôi vẫn cứ một mình nào ai biết
Vẫn một mình, một mình tôi mãi miết
Quẩn quanh đời mà chẳng biết về đâu
Yêu cô đơn nên nhặt lá thu sầu
Ngồi lặng lẽ gục đầu trông xa vắng
Có những chiều khi hồn mình tĩnh lặng
Chợt miên man nghe gió nhắn đêm hè
Lòng chợt buồn nghe khúc khít tiếng ve
Mưa lại đến rụt rè qua lối nhỏ
Tôi một mình với tình yêu vụn vỡ
Đợi hay chờ nào có được gì đâu
Chỉ dư âm mang kỷ niệm ban đầu
Còn xót lại giữa hằn sâu ký ức
Tôi một mình giữa dòng đời háo hức
Nhìn người qua tất bật những đam mê
Tôi vẫn đi với từng bước lê thê
Vẫn một mình mà vụn về mơ ước
Rồi cứ thế chẳng bao giờ hẹn trước
Mỗi cuối tuần áo tím bước lang thang
Tôi vẫn nghe con gió rất dịu dàng
Hôn thật khẽ nhẹ nhàng qua mái tóc
Tôi một mình giữ con tim ngu ngốc
Một mình về trong cô độc hằng đêm
Với cô liêu chiếc bóng rớt bên thềm
Gom kỷ niệm chờ đêm tàn đem cất
Tôi một mình, nên âm thầm cúi nhặt
Những nỗi buồn vụn vặt cất vào thơ
Dấu tâm tư mang một chút dật dờ
Trong đáy mắt trong bờ môi ngây dại
Diệp Băng Hồ
No comments:
Post a Comment