Lời Anh Mở Nhẹ Cửa Hồn Tôi
Nhớ giọng hôm xưa của một người
Nhẹ nhàng gõ cửa trái tim tôi
Như con gió thòang lùa trong ngực
Mà ấm hồn tôi cách lạ đời
Từ ấy trong tôi rất dạt dào
Mỗi lần anh cất tiếng thanh tao
Mỗi lần anh bảo tôi tin tưởng
Mỗi lúc như nghe quá ngọt ngào
Anh đến bên tôi lúc một gần
Dìu tôi qua hết những băn khoăn
Dìu tôi nhè nhẹ đi vào mộng
Từng bước chân anh bước thật gần
Tôi nhớ xa xưa có một thời
Lời anh như suối nhạc cung tơ
Để giờ đại số tôi mơ mộng
Hồn thả đi hoang một góc trời
Anh nhặt cánh hồng hoa phượng rơi
Anh làm đôi bướm ép vào thơ
Tặng tôi kỷ niệm thời thơ dại
Nhẹ nhàng anh gõ cửa hồn tôi
Kỷ niệm ngu ngơ lại vụn về
Khi mùa hạ đến dài lê thê
Mưa rơi tí tách bên song cửa
Nhớ tiếng người ta thuở cận kề
DBH
No comments:
Post a Comment