Một Góc Đời ly Tan
Người
bước đến như thiên thần gõ cửa
Ngỏ hồn
tôi đang vây bủa giá băng
Người
chẳng nói và người cũng chẳng rằng
Người cứ
thế âm thầm xua băng giá
Tôi lặng
lẽ như đón chờ phép lạ
Môi mỉm
cười như thấy cả trời iêu
Hồn bâng
khuâng như hối hả trăm chiều
Lòng rộn
rã như mây chiều phiêu lãng
Một vòng
tay, tôi quên đời dĩ vãng
Một cái
nhìn, tôi quên bẵng cô liêu
Một nụ
hôn cho tôi nhớ thương nhiều
Một
giọng nói liêu xiêu hồn bay bỗng
Chiều
hôm nay tôi thấy đời trống rỗng
Lối đi
về sao nghe bỗng buồn tênh
Từng con
đường góc phố vẫn thân quen
Từng
hàng cây với ánh đèn phố thị
Một góc
đời tưởng chừng như giản dị
Nhưng
dường như ẩn chứa nỗi chia ly
Người cứ
đến và rồi người cứ đi
Tôi ở
lại đếm mùa xuân ly biệt
Một góc
đời cho tôi niềm tha thiết
Nhớ
người iêu da diết tận tâm hồn
Những
buổi chiều sâu lắng ngập hoàng hôn
Tôi lại
thấy chập chờn trong thương nhớ
Kỷ niệm
đó cho tôi nhiều trăn trở
Dẫu biết
tình tan vỡ chẳng còn chi
Dẫu biết
rằng đời có hợp có ly
Tôi vẫn
muốn khắc ghi tình muôn thuở
Diệp Băng Hồ
No comments:
Post a Comment