Sao anh không hiểu
Tình không ấp ủ men tình lạt
Mộng thiếu nâng niu gối mộng trơ
Bến đợi trăm năm con bến cũ
Thuyền xuôi vạn lí chiếc thuyền mờ
Hoa xuân trước gió hoa xuân rủ
Cánh bướm trong đêm cánh bướm ngơ
Chén rượu chưa nâng môi đã đắng
Tình anh em giữ lại trong thơ
Diệp Băng Hồ
Nó chứ ai
(Lữ Khách Tha Phương hehe..)
Sa cơ thất thế mới tha phương
Lỡ hội khoa đăng phải nhúng nhường
Mang kiếp phiêu bồng..đâu dám nhớ
Làm thân lữ khách chẳng hoài thương
Giăng buờm lặng lẽ qua dông gió
Cất bước âm thầm trãi bụi đường
Dạo cảnh đó đây đời tự tại
Nhàn du bốn bể nhặt yêu đương
Diệp Băng Hồ
Đêm Xuân
Đêm xuân lác đác hạt mưa sa
Khói bếp nhà ai tỏa nhạt nhòa
Quạnh vắng đường mây lòng khách não
Đìu hiu lối gió bóng trăng xa
Một bình rượu ấm chờ môi cạn
Vài miếng mồi ngon đợi bạn qua
Nhấp chén men nồng nhìn lá đỗ
Hàn sương phong kín nhụy mai hoa
Diệp Băng Hồ
Đêm Xuân
Tay nâng chén rượu lệ châu sa
Đưa mái chèo khua sóng vỡ nhòa
Nữa mảnh trăng trôi buồn viễn xứ
Một bầy cá lượn nhớ ghềnh xa
Đêm xuân phảng phất hồn thi sĩ
Gót ngọc lâng lâng dạ khách qua
Gió thổi trăm chiều mơn cánh lá
Tàn phai sắc thắm tủi muôn hoa
Diệp Băng Hồ
Nhớ Con Nhạn Trắng
Đêm chập chờn say tuôn ánh bạc
Sóng gờn gợn vỗ lấp dòng đen
Nhớ con nhạn trắng trăng soi núi
Thương bến đò duyên Nguyệt sáng đèn
Mặt nước chòng chành thân liễu rũ
Đáy hồ lấp lánh cánh sao hèn
Cung hằng tựa mãnh tường vân ngủ
Mơ chén trà thơm ngọt vị sen
Diệp Băng Hồ
Bơ Vơ
Chiều chiều lác đác hạt mưa tuôn
Phố ảo dường như cũng chợt buồn
Lạnh rớt hồ sen sương trắng phủ
Nắng tà cánh nhạn bóng chim buông
Thuyền nương sóng biển phôi pha nét
Nguyệt dựa tường mây phảng phất hồn
Lữ khách bơ vơ bầu rượu lạt
Tìm về chốn cũ ngắm hòang hôn
Diệp Băng Hồ
Mời Trà
Khách lạ bơ vơ chẳng có nhà
Nghe hồn lạc lõng chốn phồn hoa
Đường đêm sắc úa vài người bán
Phố nhỏ hoa rơi..lắm kẻ tha
Quạnh quẽ lá bay rồi lá rụng
Dập dìu chân bước lại chân sa..
Giật mình nghe tiếng ai mời gọi
Về quán Chiêu Anh uống cốc trà
Diệp Băng Hồ
No comments:
Post a Comment