Thơ Tình



MÙA XUÂN CÔ ĐƠN…!
 

Cứ mỗi Xuân về nghe pháo bông
Người đi không biết có vui  không?
Riêng tôi nghe rát tim buồn lắm
Tan tác… vỡ theo xác pháo hồng

Thuở đó chúng mình nào có xa ?!
Bên nhau nói đủ chuyện gần xa…
Mùa Xuân năm ấy mai hoa nở…
Tôi nở tim lòng… theo cánh hoa…

Người biết, tôi iêu người lắm không?
Bây giờ chim sáo đã  sang  sông
Bây giờ nỗi nhớ còn đơn điệu !
Nghe mỗi  Xuân sang lạnh  tuổi hồng

Rồi những tháng ngày qua thoáng mau
Vui buồn… lẫn lộn bước theo sau…
Làm sao tìm lại…. dư âm cũ
Gió lạnh… ùa sang… kỷ niệm  sầu !

Lặng lẽ tôi ngồi đếm  mùa Xuân !
Hoa mai nở rộ đã  bao lần …
Đếm luôn sợi nhớ… tình tan vỡ
Xuân đến làm chi… tôi khóc thầm …!
 
Mỗi độ Xuân về bước lẻ loi…
Đường trần ai bước cũng nên đôi !
Riêng tôi dong rủi… con đường vắng
Cô tịch màn đêm sương rớt rơi…
 
Lại một mùa Xuân… chết vội vàng
Để hồn cô độc… bước lang thang
Để nghe nước mắt trong lần dõi…
Để biết… tình tôi …cũng úa vàng !

Diệp Băng Hồ
06/01/2006
******


Xuân Ơi...Đừng Về !..

Chầm chậm thôi Xuân chầm chậm thôi
Cho ta nhặt lại …chút mây trôi…
Nhặt về chút nắng… mờ Xuân nhạt
Nhặt chút… hoa tàn đang rụng rơi…
 
Xuân hỡi đừng về nhé Xuân ơi !..
Hoa mai nhuộm tím cả hồn tôi
Ở đây Xuân đến buồn hiu hắt
Nhớ một bóng người xa khuất trời

Có những chiều buồn xuống phố chơi
Ngắm nhìn thành phố đẹp như mơ
Người người háo hức mừng Xuân đến
….Sao cõi lòng ta lại hững hờ
 
Ngòai ngỏ hoa mai đã nở rồi
Nghe lòng thương nhớ lắm người ơi
Đêm nay một mình điếm sao lẻ
Chung rượu còn đây đã đắng môi
 
Tôi sợ Xuân về sợ lắm người
Sợ mùa Xuân đến lạnh hồn tôi
Xuân ơi… đừng đến làm chi nữa
Mây tím buồn giăng tận cuối trời
 
Diệp Băng Hồ


 

No comments:

Post a Comment