Thu
Mưa rơi lác đác lá thu bay
Héo hắt rừng thu lạnh tháng ngày
Đỉnh núi mờ sương thu phảng phất
Bờ thu nhẹ bước sóng lung lay
Thuyền trăng chở gió thu lồ lộ
Bóng nước đưa thu ý đã bày
Nắng hạ phai phôi thu quạnh quẻ
Hồn thu men cạn đắng môi cay
Diệp Băng Hồ
Chiều Mưa
Chiều mưa lá đỗ trước hiên buồn
Chén rượu sầu thêm chất ngất luôn
Quạnh vắng hòang hôn chân cứ bước
Điù hiu bóng tối lệ thu tuôn
Trời trong trăng sáng đi đâu mất
Mây trắng vầng hồng chẳng thấy buông
Khói tỏa nhà ai mà phảng phất
Hoa sương lớp lớp nở đầy hồn
Diệp Băng Hồ
Dĩ Vãng
Tình yêu ngày ấy đến từ đâu
Để trái tim tôi biết tủi sầu
Nhìn gió mưa rơi hồn quạnh vắng
Trông hoa lá rụng dạ thầm đau
Nằm ôm dĩ vãng buồn chăn gối
Ngồi đếm thời gian lạnh sắc màu
Giờ đã hai phương trời cách biệt
Còn gì lưu luyến gửi cho nhau
Diệp Băng Hồ
Nhớ Bạn
Hòang hôn nhớ bạn phủ non cao
Bóng nguyệt chênh vênh lạc bước vào
Sông nước êm đềm trôi lặng lẻ
Trời mây quạnh quẽ đứng nhìn nhau
Đường xưa nắng hạ buồn man mác
Lối cũ mưa thu cũng đớn đau
Lữ khách chùn chân bên quán trọ
Âm thầm nhỏ giọt lệ đêm sầu
Diệp Băng Hồ
Tranh Thu
Nhìn tranh ai vẽ cành phong diệp
Tức cảnh ta tìm cái nét trung
Nước biếc soi dòng cây lộn bóng
Trời xanh ngửa mặt dáng mây chùng
Lầu cao chênh chếnh vầng trăng lộng
Rừng rậm râm ran tiếng gió phùng
Còn nhớ còn thương còn nhắn nhủ
Nghìn thu say đắm mộng tình chung
Diệp Băng Hồ
No comments:
Post a Comment