8/3/14

Thơ đường xướng họa Băng Hồ & Thân Hữu

Hoàng Hạc Lâu

Người xưa cưỡi hạc bay về đâu
Để lại chơ vơ bóng Hạc Lầu
Hạc vàng bay mãi không trở lại
Mây trắng ngàn năm vẫn trên đầu
Hán Dương phản chiếu cây sáng tỏ
Cỏ tươi xanh mướt Anh Vũ châu
Chiều xuống quê nhà đâu thấy bóng
Khói tỏa trên sông lữ khách sầu

TL-DQ

Hoàng hạc lâu

Hạc vàng ai cưỡi, đã về đâu
Để lại thời nay, dáng Hạc lầu
Thấy cảnh nhớ người, còn tựa bóng
Riêng lòng tưởng nguyệt, để trong đầu
Hán Dương cô tịch, giòng sông biếc
Anh Vũ ngậm ngùi, giọt lệ châu
Chiều xuống tỏa mờ, quê mẹ hỡi
Để tình khách vọng, mấy năm sầu

Thienthu

Chiều buông Hoàng Hạc Lầu

Bút tích nay còn hỏi hạc đâu
Vầng dương ngã bóng nhuộm tây lầu
Chim trời cảm cảnh liền ngân tiếng
Cỏ lá hoài nhân khẽ cúi đầu
Sông biếc lững lờ trôi lãnh nguyệt
Sương mờ lạnh lẽo thấm hàn châu
Huyền không sót lại vài tia cuối
Nhen nhóm trong ta ngọn lửa sầu

Nguyệt Nguyệt

Vọng về quê mẹ

Khói toả chiều quê, bóng mẹ đâu ?
Rưng rưng đứng ngắm, cạnh thư lầu
Giăng buồn mẹ lén, đôi hàng lệ
Biền biệt con đi, đã bạc đầu
Núi Nhạn có còn, ôm nỗi nhớ
Sông Đà đâu thể, cạn dòng châu
Hỏi đàn chim Nhạn bay về tổ
Nhắn lại rằng ta, cũng khổ sầu

Thienthu

Hòn Vọng Phu

Chinh chiến tan rồi bóng chàng đâu
Hiu hắt canh khuya bóng nguyệt lầu
Vào ra thờ thẫn tương tư mộng
Lỡ hẹn trăm năm mối tình đầu
Cô đơn chiếc bóng người chinh phụ
Sương gió, phong trần lóng lánh châu
Bồng con hóa đá nàng Tô Thị
Mưa nắng thiên thu một đóa sầu

TL-DQ

Chiều Buông Hoàng Hạc Lầu

Chiều buông cánh hạc đã đi đâu
Chiếc bóng hoàng hôn phủ mái lầu
Mây trắng bồng bềnh treo bến hạ
Trăng vàng lấp lửng xõa giang đầu
Cỏ cây nghiêng ngửa nằm trơ mặt
Trời đất chênh vênh thấm lạnh châu
Vương vấn tình quê hồn luyến nhớ
Khói phà lên đỉnh quyện thêm sầu

Diệp Băng Hồ

Chiều buông Lầu Hoàng Hạc

Người xưa hạc cũ biết tìm đâu
Chỉ thấy đìu hiu cảnh phế lầu
Bút vẽ rêu mờ in trước mặt
Mây bay gió dạt vút ngang đầu
Hàng cây bến Hán rơi dòng lệ
Bãi cỏ bờ Anh nhỏ giọt châu
Chiều xuống trên sông nhòa khói sóng
Thương quê nhớ nước ngẩn ngơ sầu

Tiểu Miêu

Chiều xuống Nhạn về đâu

Người về, bóng nhạn đã đi đâu ?
Dõi mắt tìm qua, chỉ mộng lầu
Gương lược phủ mờ rêu nhuốm tóc
Đàn cầm bám bụi nhện giăng đầu
Đối trăng cạn chén quỳnh tương ngọc
Thưởng nguyệt nâng đàn khúc mỵ châu
Hương cũ tình xưa, còn nỗi vọng
Người đi, để lại khối tình sầu

Thiênthu

Tức cảnh Hoàng Hạc Lâu

Cỡi hạc người bay mãi tận đâu
Mà đây chốn cũ chỉ trơ lầu
Đề thơ Lão Lý đừng qua mặt
Vịnh cảnh Thầy Thôi vẫn đứng đầu
Bút pháp như tô rồng vẽ phụng
Thi tài tợ nhả ngọc phun châu
Ly hương mỗi độ hoàng hôn xuống
Khói sóng trên sông giục giã sầu

Tiểu Miêu

Chiều Xuống Nhạn Về Đâu

Nhạn đã xa rồi biệt chốn đâu
Còn đây trơ trọi bóng hoang lầu
Sương giăng phảng phất trên sườn núi
Mây quyện thênh thang trước đỉnh đầu
Thảm cỏ xanh rờn mong mỏi gió
Dòng sông lắng đọng tủi hờn châu
Trông quê lẩn khuất hoàng hôn phủ
Khói tỏa mênh mông khiến dạ sầu

Diệp Băng Hồ

Hoàng Hạc Lâu

Bút họa thơ đề có thấy đâu
Trời xanh mây trắng chạnh cô lầu
Người xưa vạn cổ không hồi bước
Cánh hạc ngàn năm chẳng trở đầu
Ngắm bến Hán Dương mi nhỏ lệ
Nhìn bờ Anh Vũ má rơi châu
Trên sông khói sóng mờ quê mẹ
Tiếng quốc xa đưa gợi nỗi sầu

Tiểu Miêu

Cô tô lầu

Trở lại thành xưa, lối cũ đâu
Giai nhân đi khỏi, cô tô lầu
Cánh chim vạn dặm không dừng bước
Gót sắt trăm năm chẳng gục đầu
Giòng nước Tầm Dương khơi máu lệ
Bờ xanh Ngô Việt thắm sương châu...
Trên sông chiến tích còn vang vọng
Nàng hỡi Tây Thi cuộc chiến sầu

Thiênthu

Hoàng Hạc Lâu

Người đâu? biệt dạng..bóng chim đâu?
Hoàng hạc còn đây gió lạnh lầu
Bút họa đôi vần treo trước vách
Thơ đề mấy chữ xổ qua đầu
Trăng trong cảnh mát như ngừng thở
Cỏ ngát hoa thơm cũng nhả châu
Chiều xuống làng quê tìm chẳng thấy
Trên sông khói trắng ủ ê sầu

Diệp Băng Hồ

Tức Cảnh Hoàng Hạc Lâu

Lớp bụi thời gian có xóa đâu
Đồi xanh vẫn đứng một cao lầu
Mái cong sơm sớm mây vờn bóng
Đỉnh nhọn đêm đêm nguyệt gối đầu
Tinh Tú giăng đèn bờ Hán Thủy
Cỏ cây lót thảm phố Hàng Châu
Phải chăng tích cổ gieo mầm nhớ
Để đến ngày nay trổ nhánh sầu

Nguyệt Nguyệt

Phạt vạ

Thi tửu cầm kỳ vốn tự đâu
Từ xưa sách vở có thư lầu
Nâng ly tiễn bạn buồn nhăn mặt
Cạn chén sao em khóc tựa đầu
Một đĩa mực khô đường trộn lệ
Sáu chung rượu phạt dấm pha châu
Nhạn lỳ mang đến nơi đầu phố
Chờ lão Thiên thu xướng hoạ sầu...

Thiênthu

Phạt Vạ

Rượu uống hoài mà có hết đâu
Kề vai tựa má dạo quanh lầu
Chân đi chệnh choạng nheo con mắt
Bước thả chênh vênh gãi cái đầu..
Một chén men nồng chưa thỏa dạ
Hai bình say đắm đã buông châu
Cầm kỳ thi họa âu là thế
Sao để Thiên Thu mãi khóc sầu

Diệp Băng Hồ

Hoài Vọng Hoàng Hạc Lâu

Nhìn trời tự hỏi hoàng hạc đâu ?
Tuyết nguyệt phong vân trơ tửu lầu
Nét bút rêu phong còn in dấu
Hoài vọng cố nhân bạc mái đầu
Tiêu Tương sâu thẳm còn thấy đáy
Nỗi nhớ vô bờ đôi dòng châu
Nguyệt cầm ai tấu tương tư khúc
Đàn lỡ cung thương gợn sóng sầu

TL-DQ

Tức Cảnh Hoàng Hạc Lâu

Lời đồn huyễn hoặc thấy gì đâu
Chỉ có màu mây trắng quyện lầu
Nét bút đề thi từ thuở trước
Bài thơ vịnh cảnh tự ban đầu
Phân phân tuyết vũ như mưa lệ
Óng ánh sao trời tợ hỏa châu
Cỡi hạc người đi không trở lại
Nghe trong gió thoảng tiếng tiêu sầu

Tiểu Miêu

Tức Cảnh Hoàng Hạc Lâu

Xa trông cảnh vật tận nơi đâu
Hỏi cánh chim bay có nhớ lầu
Hoàng hạc bơ vơ trơ chiếc bóng
Trăng vàng hiu hắt lẻ non đầu
Tao nhân quá bộ lòng thương cảm
Mặc khách dừng chân dạ tủi châu
Gió mát trời trong yên khói tỏa
Đông hồn hoa cỏ giữa thiên sầu..

Diệp Băng Hồ

Cầm kỳ thi tửu

Thi tửu cầm kỳ vốn tự đâu
Từ xưa sách vở có thư lầu
Nâng ly tiễn bạn buâng khuâng mắt
Cạn chén mừng em chếnh choáng đầu
Thưởng nguyệt dạo đàn đàn nguyệt lệ
Đối trăng vớt bóng bóng trăng châu
Suy kim luận cổ hoài tri kỷ
Tựa giấc nam kha thiên tửu sầu

Thiênthu

Cầm Kỳ Thi Tửu

Vui sao xướng họa đến từ đâu
Rót rượu mời huynh tả cảnh lầu
Vẽ bóng tô hình khơi nét bút
So dây thử phím dạo cung đầu
Nhìn trăng đối ẩm hồn vương mộng
Cạn chén hàn huyên khóe đọng châu
Thi thố tài hoa cùng mỹ nữ
Hỏi trang lãng tử có vơi sầu..


Diệp Băng Hồ

No comments:

Post a Comment