NHỚ NGƯỜI DƯNG
Nhớ chi lại nhớ người dưng
Tìm hoài không thấy.... bổng dưng lại buồn
Chiều rơi ngỏ tối vô hồn
Một mình... một bóng gởi hồn vào thơ...
Người dưng xa thế mà mơ...?
Đem vào giấc mộng tình thơ bao ngày
Người dưng vẫn thế chẳng hay
Không lo... không biết ... đêm ngày ai trông..?
Bình mình có chút nắng hồng
Gởi thương gỡi nhớ vào lòng thời gian
Chiều vàng nhạt nắng mênh mang
Mong người dưng đến gởi trang thư tình
Tình như không có ..... một mình
Người dưng dù lạ vẫn tình người dưng
Bây giờ vẫn nhớ người dưng
Tình kia một thoáng ... bâng khuâng một đời....
lenguyen
Nhớ Người Dưng
Người buồn trời lại dửng dưng
Chiếu rơi lại nhớ người dưng…thêm buồn
Sương khuya vây kín trong hồn
Mây mù trước ngỏ bồn chồn tiếng thơ…
Người đi lạc mất trời mơ…
Ta về đếm bước vu vơ cuối ngày
Lạnh lùng gió thổi nào hay
Miên man nỗi nhớ phương này ngóng trông?
Trời còn nắng ấm mây hồng
Buồn vui gửi lại theo dòng thời gian
Ta đi lòng cứ miên man
Nhớ người dưng để riêng mang cuộc tình
Chiều rơi lặng lẽ bên mình
Câu thơ nét bút tạc hình người dưng
Về đâu mây trắng dửng dưng
Cho tôi mơ mộng người dưng…cuối đời
tha phương(DBH)
Thu Cũ
Thôi đừng trách Thu gầy vì nắng hạ
Bởi trời Thu gió lạ và mưa xa
Mây xám buồn nhung nhớ những ngày qua
Thu cuốn lá trôi xa vùng yêu cũ....
Thôi nhé hạ... chia tay nhưng quyến rũ
Cánh phượng hồng lưu luyến đã trao nhau
Để Thu sầu mang cả những nỗi đau
Vương theo gió chút tình trong sâu thẵm
Thôi đừng trách Thu gầy muôn lá thắm
Rụng bên thềm cho ai nhớ xa xôi
Lá vàng rơi... mang nỗi nhớ ngậm ngùi
Thu xa vắng ... cho hoen sầu dâng mắt
Ta vẫn nói Thu cách xa vạn dặm
Tơ rũ buồn.. nắng đã vội dần tan
Để Thu về hanh gió ... hát mênh man
Ca khúc cũ... và mùa thu rất cũ....
Thôi đừng trách Thu gầy vì nắng hạ
Bởi trời Thu gió lạ và mưa xa
Mây xám buồn nhung nhớ những ngày qua
Thu cuốn lá trôi xa vùng yêu cũ....
Thôi nhé hạ... chia tay nhưng quyến rũ
Cánh phượng hồng lưu luyến đã trao nhau
Để Thu sầu mang cả những nỗi đau
Vương theo gió chút tình trong sâu thẵm
Thôi đừng trách Thu gầy muôn lá thắm
Rụng bên thềm cho ai nhớ xa xôi
Lá vàng rơi... mang nỗi nhớ ngậm ngùi
Thu xa vắng ... cho hoen sầu dâng mắt
Ta vẫn nói Thu cách xa vạn dặm
Tơ rũ buồn.. nắng đã vội dần tan
Để Thu về hanh gió ... hát mênh man
Ca khúc cũ... và mùa thu rất cũ....
lenguyen
Tình Thu Cũ
Thu đến rồi bâng khuâng nhìn cuối hạ
Mây trắng buồn hối hả phía trời xa
Lá rơi đầy ngập cả lối đi qua
Vầng trăng khuyết đẫy đà tình thu cũ
Tan nắng hạ nhạt phai cành phượng rũ
Ve gọi sầu giờ buồn bã xa nhau
Mùa thu về ôm ấp mộng tình đau
Cơn gió lạnh lướt qua sầu thăm thẳm
Bóng thời gian lá phai cành sắc thắm
Trời mù sương nghe lắm nỗi xa xôi
Thu về đây nghe lá rơi ngậm ngùi
Hồn tiếc nuối chơi vơi sầu khóe mắt
Mây bay đi theo gió ngàn muôn dặm
Thu lại về rồi vội vả ly tan
Ta ngồi đây với nỗi nhớ miên man
Đời rộng mở chứa chan tình thu cũ
DBH
KHÔNG CÒN CHIỀU RƠI...
Bên ấy hỏi còn có chiều rơi..?
Nơi đây mây tím khắp khung trời
Tơ vàng lưu luyến không còn nữa
Gió kết lời thơ vụn vỡ rồi...
Thôi nhé giã từ những giấc mơ
Chiều rơi ... rơi hết những mong chờ
Để Thu đến vội cùng con gió
Cho lá vàng rơi... thôi ước mơ
Bởi gió mùa Thu dệt lời thơ
Gió thổi tung lên những bụi mờ
Phủ theo năm tháng ... vào cõi nhớ
Còn lại riêng ta chẳng phai mờ...
Sao chiều rơi mãi chốn hư vô
Hoa tím ngày xưa đã nhạt mờ
Chân bước rời xa vùng kỷ niệm
Nhạc lòng ai viết nốt lời thơ...?
Tình Thu Cũ
Thu đến rồi bâng khuâng nhìn cuối hạ
Mây trắng buồn hối hả phía trời xa
Lá rơi đầy ngập cả lối đi qua
Vầng trăng khuyết đẫy đà tình thu cũ
Tan nắng hạ nhạt phai cành phượng rũ
Ve gọi sầu giờ buồn bã xa nhau
Mùa thu về ôm ấp mộng tình đau
Cơn gió lạnh lướt qua sầu thăm thẳm
Bóng thời gian lá phai cành sắc thắm
Trời mù sương nghe lắm nỗi xa xôi
Thu về đây nghe lá rơi ngậm ngùi
Hồn tiếc nuối chơi vơi sầu khóe mắt
Mây bay đi theo gió ngàn muôn dặm
Thu lại về rồi vội vả ly tan
Ta ngồi đây với nỗi nhớ miên man
Đời rộng mở chứa chan tình thu cũ
DBH
KHÔNG CÒN CHIỀU RƠI...
Bên ấy hỏi còn có chiều rơi..?
Nơi đây mây tím khắp khung trời
Tơ vàng lưu luyến không còn nữa
Gió kết lời thơ vụn vỡ rồi...
Thôi nhé giã từ những giấc mơ
Chiều rơi ... rơi hết những mong chờ
Để Thu đến vội cùng con gió
Cho lá vàng rơi... thôi ước mơ
Bởi gió mùa Thu dệt lời thơ
Gió thổi tung lên những bụi mờ
Phủ theo năm tháng ... vào cõi nhớ
Còn lại riêng ta chẳng phai mờ...
Sao chiều rơi mãi chốn hư vô
Hoa tím ngày xưa đã nhạt mờ
Chân bước rời xa vùng kỷ niệm
Nhạc lòng ai viết nốt lời thơ...?
lenguyen
Chiều Rơi…
Ngày buồn nghiêng nắng bóng chiều rơi
Lặng lẽ mây bay tận cuối trời
Phất phơ tà gió tìm đâu nữa
Nắng nhạt nhòa phai lịm tắt rồi
Chiều xuống hoàng hôn tím mộng mơ
Cho ai thơ thẩn dệt mong chờ
Cho lá vàng bay theo tiếng gió
Cho hồn thu đến trổ hoang mơ
Chiều rơi…rơi mãi mấy vần thơ
Xa tít mù khơi cánh nhạn mờ
Sương giăng mấy nẻo về thương nhớ
Khói tỏa nhà ai bóng nhạt mờ
Có phải chiều rơi…giữa hư vô
Để tình mây gió lắng xa mờ
Riêng tôi lần bước về kỷ niệm
Nhặt bóng chiều rơi…trộn ý thơ
DBH
Chiều rơi ai nhớ... những lời thơ
Tan cọi hư vô những mong chờ
Sấu thêm giăng kín bờ môi nhớ
Cho khách lữ hành thấy bơ vơ
Có lẽ chiều thu ... lá sẽ rơi
Lá rơi theo gió cuốn về trời
Kiếp này không trọn câu nguyện ước
Thà như chiếc lá ... dẫu chơi vơi
Chiều rơi... thu gió.... nắng thu ơi
Vạt nắng còn vương cuối con đường
Bóng ai mờ nhạt theo sương khói
Để chiều rơi chậm nỗi đơn côi....
Chiều đã tan dần... ngày nắng vơi
Sâu lắng hồn ai ... những ngậm ngùi
Chiều không rơi nữa.... chiều đã tắt
Đêm vắng lạnh lùng một bóng thôi
Chiều Rơi…
Ngày buồn nghiêng nắng bóng chiều rơi
Lặng lẽ mây bay tận cuối trời
Phất phơ tà gió tìm đâu nữa
Nắng nhạt nhòa phai lịm tắt rồi
Chiều xuống hoàng hôn tím mộng mơ
Cho ai thơ thẩn dệt mong chờ
Cho lá vàng bay theo tiếng gió
Cho hồn thu đến trổ hoang mơ
Chiều rơi…rơi mãi mấy vần thơ
Xa tít mù khơi cánh nhạn mờ
Sương giăng mấy nẻo về thương nhớ
Khói tỏa nhà ai bóng nhạt mờ
Có phải chiều rơi…giữa hư vô
Để tình mây gió lắng xa mờ
Riêng tôi lần bước về kỷ niệm
Nhặt bóng chiều rơi…trộn ý thơ
DBH
Chiều rơi ai nhớ... những lời thơ
Tan cọi hư vô những mong chờ
Sấu thêm giăng kín bờ môi nhớ
Cho khách lữ hành thấy bơ vơ
Có lẽ chiều thu ... lá sẽ rơi
Lá rơi theo gió cuốn về trời
Kiếp này không trọn câu nguyện ước
Thà như chiếc lá ... dẫu chơi vơi
Chiều rơi... thu gió.... nắng thu ơi
Vạt nắng còn vương cuối con đường
Bóng ai mờ nhạt theo sương khói
Để chiều rơi chậm nỗi đơn côi....
Chiều đã tan dần... ngày nắng vơi
Sâu lắng hồn ai ... những ngậm ngùi
Chiều không rơi nữa.... chiều đã tắt
Đêm vắng lạnh lùng một bóng thôi
lenguyen
Tôi vẫn đi tìm giữa nét thơ
Hoàng hôn nào lịm chết mong chờ
Cho bóng chiều rơi…vào cọi nhớ
Cho hồn ta thoảng mộng vu vơ
Tôi vẫn âm thầm nhặt lá rơi
Mùa thu nào héo hắt bên trời
Cho lá vàng bay tan mộng ước
Cho sầu nghiêng ngã gió chơi vơi…
Có lẽ…thu về …thu hỡi ơi!
Buồn thương con nắng lịm bên đường
Cuối nẻo sương giăng nhòa bóng khói
Hồn thu lặng lẽ bước đơn côi…
Chiều xuống bâng khuâng mộng đầy vơi
Rừng thu…thương chiếc lá ngậm ngùi
Trời lắng tiêu điều…nghe nắng tắt
Chiều rơi…rơi mãi...bóng chiều thôi...
DBH
Chiều đã rơi rồi.... đêm sẽ trôi
Thời gian không ngóng đợi người ơi
Rừng Thu ... chiếc lá đơn côi quá
Gió hỡi làm sao giữ đừng rơi.....?
Đêm sẽ trôi dần... ngày nắng tươi
Bình minh chiếu rọi khắp muôn nơi
Rừng Thu gió cuốn từng chiếc lá
Bay mãi về xa tận cuối trời....
Rối bóng hoàng hôn lịm tím đời
Thu buồn ... như chiếc lá Thu rơi
Rụng mãi bên đời... trong thu gió
Hoàng hôn vẫn tím cuối đời tôi....
Tôi vẫn đi tìm giữa nét thơ
Hoàng hôn nào lịm chết mong chờ
Cho bóng chiều rơi…vào cọi nhớ
Cho hồn ta thoảng mộng vu vơ
Tôi vẫn âm thầm nhặt lá rơi
Mùa thu nào héo hắt bên trời
Cho lá vàng bay tan mộng ước
Cho sầu nghiêng ngã gió chơi vơi…
Có lẽ…thu về …thu hỡi ơi!
Buồn thương con nắng lịm bên đường
Cuối nẻo sương giăng nhòa bóng khói
Hồn thu lặng lẽ bước đơn côi…
Chiều xuống bâng khuâng mộng đầy vơi
Rừng thu…thương chiếc lá ngậm ngùi
Trời lắng tiêu điều…nghe nắng tắt
Chiều rơi…rơi mãi...bóng chiều thôi...
DBH
Chiều đã rơi rồi.... đêm sẽ trôi
Thời gian không ngóng đợi người ơi
Rừng Thu ... chiếc lá đơn côi quá
Gió hỡi làm sao giữ đừng rơi.....?
Đêm sẽ trôi dần... ngày nắng tươi
Bình minh chiếu rọi khắp muôn nơi
Rừng Thu gió cuốn từng chiếc lá
Bay mãi về xa tận cuối trời....
Rối bóng hoàng hôn lịm tím đời
Thu buồn ... như chiếc lá Thu rơi
Rụng mãi bên đời... trong thu gió
Hoàng hôn vẫn tím cuối đời tôi....
lenguyen
Có những chiều buồn mây vẫn trôi
Rừng phong sương lạnh lắm ai ơi…
Mùa thu lá đỏ rơi nhiều quá
Ngập cả đường đi lá rụng rơi…
Tôi nhớ thu nào mộng thắm tươi
Cùng ai…dạo bước khắp nơi nơi…
Hai đứa dìu nhau về nhặt lá
Kề vai tựa má đếm sao trời…
Rồi bỗng hôm nay thấy cuộc đời
Buồn như hoa tím rụng…chiều rơi…
Mênh mang cuối nẻo trời mây gió
Một bóng chiều rơi…tôi với tôi!..
DBH
Có những chiều buồn mây vẫn trôi
Rừng phong sương lạnh lắm ai ơi…
Mùa thu lá đỏ rơi nhiều quá
Ngập cả đường đi lá rụng rơi…
Tôi nhớ thu nào mộng thắm tươi
Cùng ai…dạo bước khắp nơi nơi…
Hai đứa dìu nhau về nhặt lá
Kề vai tựa má đếm sao trời…
Rồi bỗng hôm nay thấy cuộc đời
Buồn như hoa tím rụng…chiều rơi…
Mênh mang cuối nẻo trời mây gió
Một bóng chiều rơi…tôi với tôi!..
DBH
No comments:
Post a Comment