Chiều thứ Bảy
Chiều thứ bảy sao mà buồn rất lạ
Nỗi niềm thương theo giọt ngã nghiêng sầu
Nhìn trăng khuya treo bóng giữa đêm thâu
Cạn ly nhé cho vơi sầu lặng lẻ
Mặc người đi bỏ ta trong quạnh quẻ
Biết nói gì, lúc buồn tẻ cô liêu
Nói gì đây khi mưa rớt những chiều
Hồn nghèn nghẹn đìu hiu buồn biết mấy
Xa nhau rồi biết làm sao che đậy
Những bưổi chiều thứ bảy bước lang thang
Nghe gió nhẹ thỏang qua rất ngỡ ngàng
Cũng lay khẽ mảnh hồn hoang thổn thức
Tôi vẫn yêu dẫu biết tình không thực
Vẫn gục đầu nghe buốt nhức đường tim
Vẫn hòai mong cho năm tháng dịu êm
Dẫu ngàn thương không tìm về bến mộng
Rồi những chiều nhìn mây xanh khát vọng
Chợt nhớ người cho hồn bỗng ngu ngơ
Bước lang thang qua đại lộ thẩn thờ
Chiều thứ bảy bơ vơ chiều thứ bảy
Nhìn trăng khuya treo bóng giữa đêm thâu
Cạn ly nhé cho vơi sầu lặng lẻ
Mặc người đi bỏ ta trong quạnh quẻ
Biết nói gì, lúc buồn tẻ cô liêu
Nói gì đây khi mưa rớt những chiều
Hồn nghèn nghẹn đìu hiu buồn biết mấy
Xa nhau rồi biết làm sao che đậy
Những bưổi chiều thứ bảy bước lang thang
Nghe gió nhẹ thỏang qua rất ngỡ ngàng
Cũng lay khẽ mảnh hồn hoang thổn thức
Tôi vẫn yêu dẫu biết tình không thực
Vẫn gục đầu nghe buốt nhức đường tim
Vẫn hòai mong cho năm tháng dịu êm
Dẫu ngàn thương không tìm về bến mộng
Rồi những chiều nhìn mây xanh khát vọng
Chợt nhớ người cho hồn bỗng ngu ngơ
Bước lang thang qua đại lộ thẩn thờ
Chiều thứ bảy bơ vơ chiều thứ bảy
Diệp Băng Hồ
17/05/2008
No comments:
Post a Comment