Bảy Ngày Đợi Mong 1
Đựợc
anh mời hẹn hò thứ hai quán
Lòng rộn ràng mong trời sáng thật nhanh
Trông rồi đợi cho bình minh ló dạng
Để đêm tàn em lại được gặp anh
Chờ đến hết thứ ba rồi thôi cũng
Bặt tin người cả bóng cũng mù khơi
Anh nơi đâu để hồn em vỡ vụn
Đếm sao trời trong nổi nhớ chơi vơi
Thứ tư rồi nơi nào anh có biết
Bản tình ca em góp nhặt từng đêm
Anh ra đi chẳng một lời từ biệt
Vì vội vàng hay đã lãng quên em
Chắc anh đã quên rồi lời hẹn ước
Em vẫn chờ vẫn đợi thứ năm sang
Thả thuyền tình lênh đênh trên sóng nước
Mặc dòng đời xuôi ngược cứ lang thang
Thứ sáu buồn cũng đi qua thật khẽ
Giọt cà phê rơi lặng lẽ vào hồn
Thôi anh nhé trăng còn buồn đơn lẻ
Con thuyền tình có lối rẽ cô đơn
Anh cứ hẹn nhưng anh đừng đến nhé
Cứ mơ màng nắn nót phiếm dây tơ
Cứ mặc cho trò đời hay dâu bể
Đợi anh về cùng san sẻ ước mơ
Em bơ vơ qua từng chiều thứ bảy
Nghe mưa lùa gió đẩy vỗ về tim
Bao vết hằn biết làm sao che đậy
Cứ run lên bần bật chẳng êm đềm
Tàn đêm rồi bầu trời thay sắc áo
Mặt trời buồn đi ngủ dưới lòng sông
Nhường tám tiếng cho hồn say mộng ảo
Xóa tâm tư trong men rượu cay nồng
Chủ nhật rồi kỷ niệm buồn gom cất
Dấu niềm thương trong xa vắng hoang tàn
Đợi anh về cho rụ tình ngây ngất
Đợi anh về cho đời thêm xốn xang
Lòng rộn ràng mong trời sáng thật nhanh
Trông rồi đợi cho bình minh ló dạng
Để đêm tàn em lại được gặp anh
Chờ đến hết thứ ba rồi thôi cũng
Bặt tin người cả bóng cũng mù khơi
Anh nơi đâu để hồn em vỡ vụn
Đếm sao trời trong nổi nhớ chơi vơi
Thứ tư rồi nơi nào anh có biết
Bản tình ca em góp nhặt từng đêm
Anh ra đi chẳng một lời từ biệt
Vì vội vàng hay đã lãng quên em
Chắc anh đã quên rồi lời hẹn ước
Em vẫn chờ vẫn đợi thứ năm sang
Thả thuyền tình lênh đênh trên sóng nước
Mặc dòng đời xuôi ngược cứ lang thang
Thứ sáu buồn cũng đi qua thật khẽ
Giọt cà phê rơi lặng lẽ vào hồn
Thôi anh nhé trăng còn buồn đơn lẻ
Con thuyền tình có lối rẽ cô đơn
Anh cứ hẹn nhưng anh đừng đến nhé
Cứ mơ màng nắn nót phiếm dây tơ
Cứ mặc cho trò đời hay dâu bể
Đợi anh về cùng san sẻ ước mơ
Em bơ vơ qua từng chiều thứ bảy
Nghe mưa lùa gió đẩy vỗ về tim
Bao vết hằn biết làm sao che đậy
Cứ run lên bần bật chẳng êm đềm
Tàn đêm rồi bầu trời thay sắc áo
Mặt trời buồn đi ngủ dưới lòng sông
Nhường tám tiếng cho hồn say mộng ảo
Xóa tâm tư trong men rượu cay nồng
Chủ nhật rồi kỷ niệm buồn gom cất
Dấu niềm thương trong xa vắng hoang tàn
Đợi anh về cho rụ tình ngây ngất
Đợi anh về cho đời thêm xốn xang
DBH
--
Bảy Ngày Đợi Mong 2
( DBH & Tui
Lang Thang)
Thứ hai buồn mưa giăng sầu vời vợi
Đợi anh về mang nắng dọi hồn thu
Trời trong xanh chẳng gợn chút sương mù
Em vẫn đợi tình anh dù chẳng đến !
Thứ ba rồi sao anh đành lỗi hẹn
Em chờ hòai chẳng thấy bóng anh sang
Lá thu vàng rụng như bướm bay ngang
Thương ánh mắt chớp mơ màng khe khẽ
Thứ tư buồn đại lộ nhiều vắng vẻ ..
Anh đâu rồi để quạnh quẽ chiều thu
Trời không anh gió chẳng hát vi vu
Em không anh tim ngục tù băng giá
Thứ năm qua trách sao đời nghiệt ngã
Một bóng hình hoài trông ngóng chờ mong
Để mưa giăng giăng kín một cõi lòng
Hỏi phương ấy hỏi người ơi có biết
Thứ sáu về bóng ngã dài bóng chiếc
Mình giận mình nước mắt mặn bờ môi
Bảo quên thôi lời hứa bạc như vôi
Nhưng lại nhủ ... cuối tuần, đâu biết sẽ ...
Thứ bảy sang một mình em đơn lẻ
Uống rượu sầu lặng lẽ nhớ tình xưa
Vắng anh rồi trời bỗng đỗ cơn mưa
Rơi từng giọt đong đưa trên phíến lá
Cuối tuần rồi sao nghe buồn rất lạ
Giọt men cay hối hả thấm lạnh hồn
Nơi đô thành rực rỡ bóng hòang hôn
Thương áo tím cô đơn về lẻ bước
Chủ nhật này em thầm mong ao ước
Vái van trời cho em được gặp anh
Để hoa nắng nô đùa trên cỏ xanh
Dù hạnh phúc mong manh nhưng rất thật!
--
Bảy Ngày Đợi Mong 3
Ngày thứ hai vừa chợt tỉnh cơn mơ
Em cặm cụi làm bài thơ thương nhớ
Gói niềm riêng cất nỗi sầu muôn thuở
Xoa cõi lòng trăn trở giữa màn sương
Thứ ba về nghe gió lạnh canh trường
Lòng bỗng dưng chợt buồn thương da diết
Lửa trong tim ..cháy bùng ..lên mãnh liệt
Nhớ ngập hồn ..trong mãi miết cô liêu
Thứ tư này trời hoa nắng mỹ miều
Cảnh trong sáng sao lòng nhiều đơn lẻ
Rồi em uống..cho tràn dâng thật khẽ
Nỗi cô đơn ..nhạt nhẽ kiếp u sầu ..
Thứ năm sang trời lại bỗng đổi màu
Mưa từng giot.. mang sầu gieo lả tả..
Anh thường bảo: mưa ngâu sao đẹp lạ
Vì là ngày ả Chức gặp chàng Ngưu
Ngày thứ sáu trời bỗng có sương mù
Như cảnh vật mùa thu nhiều thương nhớ
Lá vàng rơi biết cùng ai than thở
Bởi vì đâu để dang dở..tình em ?...
Mưa tuôn hòai trắng xóa cõi trời đêm
Sầu khỏanh khắc bên thềm ôm lá rụng
Biệt ly nào thơ tình không nhớ vụn?
Tiệc rượu nào không tàn lụn phôi phai
Chiều thứ bảy tóc xỏa buồn trên vai
Tà áo tím ơ hờ bay trong gió
Em lang thang qua từng con phố nhỏ
Mưa nhịp nhàng nhỏ từng giọt buồn tênh
Đêm cuối tuần chở thuyền mộng lênh đênh
Em thầm gọi hòai tên anh tha thiết
Rồi luôn cả tên em,.. em cũng viết
Tên chúng mình như khắn khít bên nhau
Chủ nhật về cho thơ tình nhói đau
Gom vào đó những nỗi sầu vụn vẩn
Thương cho tím hồn mang nhiều thơ thẩn
Phố lên đèn áo tím vẫn cô đơn
DBH

No comments:
Post a Comment