Liên Khúc Một Tuần
Chủ Nhật
Chủ nhật về lòng buồn như hoa tím
Trời không anh nắng lịm chết bên thềm
Chủ nhật buồn thành phố vẫn lặng im
Ta bước đi trong nỗi niềm hoang vắng
Từng con đường từng hàng cây đứng lặng
Từng khúc quanh ngã rẽ vẫn âm thầm
Từng ánh đèn mờ nhạt bóng xa xăm
Ta lại nghe tháng năm buồn dịu vợi
Vắng anh rồi ta cứ hoài mong đợi
Một người đi xa tận ở phương nào
Trời vào đêm hoa lá bỗng rì rào
Ta thổn thức như vì sao cô lẻ
Chủ nhật về biết cùng ai thỏ thẻ
Thành phố buồn quạnh quẽ áng mây bay
Nỗi niềm riêng chất chứa những u hoài
Từng kỷ niệm đọa đày bao nhung nhớ
Chủ nhật về ta nghe hồn tan vỡ
Nghe tình buồn dang dỡ mộng cô liêu
Nghe lá rơi lạnh lẽo giữa trăm chiều
Nghe giấc muộn nghe lòng nhiều hiu hắt
DBH
08/05/2011
Ngày Thứ Hai
Ngày thứ hai trời bỗng dưng đổi sắc
Chú chim non lí lắc nhảy trên cành
Tôi đưa tay hứng giọt sương long lanh
Còn vương đọng miên man trên mành lá
Cụm mây hồng giữa trời xanh đẹp lạ
Lửng lờ trôi theo nắng hạ sang mùa
Tiếng gió lùa nghe lá cỏ đong đưa
Hồn bỡ ngỡ như cơn mưa vừa tạnh
Rồi chiều đến nghe hoàng hôn bên cạnh
Bước lang thang cùng ngắm cảnh phố phường
Mặc người đi xa khuất tận cuối đường
Bỏ ta lại..bóng trăng hường ghẹo bước
Giờ buồn vui với những niềm mong ước
Cùng ta về xuôi ngược nẻo trần gian
Dẫm chân lên bao đổ nát hoang tàn
Tìm khát vọng mở thiên đàng hạnh phúc
Thứ hai về bỗng nghe lòng thúc giục
Giữa dòng đời còn lại mấy khúc quanh
Bàn chân đi rã rượi mộng không thành
Ta vẫn thấy nắng hanh vàng cuối bãi
DBH
09/05/2011
Ngày Thứ Ba
Ngày thứ ba những buồn vui đọng lại
Cụm mây chiều như khoắc khoải niềm riêng
Nắng mong manh từng sợi chiếu qua thềm
Lòng chạnh nhớ bao nỗi niềm hoang vắng
Trời cũng buồn hay gió sầu vắng lặng
Để hồn ta nghe buốt lạnh từng cơn
Trăng thẫn thờ ôm chiếc bóng cô đơn
Ta lặng lẽ trút hờn lên chén đắng
Cánh chim sầu giữa trời đêm thăm thẳm
Gục đầu kêu thương nhớ lắm ai ơi..
Nhưng mùa xuân đã chết lịm lâu rồi
Biết về đâu hỡi chim trời phiêu bạt?..
Tàn canh rồi tiếng lá rơi xào xạc
Ngỡ chân người vừa tạc bước đâu đây
Chén rượu nồng hay khóe mắt ta cay
Lòng mơ tưởng bóng hình ai cuối nẻo
Ngày thứ ba khi không mà lạnh lẽo
Ta ngồi đây hồn ngoắc ngẻo nhìn mây
Phút cô liêu nên chén đắng vơi đầy
Cùng trăng cạn hết đọa đày nhung nhớ
DBH
11/05/2011
Ngày Thứ Tư
Thứ tư đến một nỗi buồn vô cớ
Leo lên ngồi ngự trị ở trong tim
Như lời ru như khúc hát dịu êm
Và nỗi buồn dường như thêm tha thiết
Thứ tư rồi anh nào đâu có biết
Trời không mây gió mải miết u sầu
Đường không anh ta chẳng thiết về đâu
Nên lặng lẽ cúi đầu nhìn chân bước
Thứ tư về hoa đơm cành đọng nước
Giọt long lanh làm ướt cánh hoa mềm
Gió thoảng qua run rẫy cả màn đêm
Sầu trở giấc lay lá vàng rơi khẽ..
Thứ tư buồn đại lộ nhiều vắng vẻ
Con đường dài chân bước khẽ lang thang
Bóng trăng soi lốm đốm chạy bên đàng
Từng khoảnh khắc tan dần trên phiến lá
Ta về qua nghe bóng đêm từ tạ
Lối đi buồn mấy ngã rẽ thân thương
Đêm dần trôi nghe gió lộng canh trường
Từng nhịp bước vấn vương hồn cô lữ
DBH
12/05/2011
Ngày Thứ Năm
Ngày thứ năm trời kéo mây vần vũ
Ánh ban mai rũ rượi bóng tà dương
Lòng miên man gợi chút nhớ chút thương
Trời buổi sáng nắng hường đi đâu mất
Ta ngồi đây nhớ nhung nhìn cảnh vật
Giữa bốn bề im ắng nhạt màu xanh
Tiếng thời gian như nhẹ lướt trên mành
Lòng bỗng thấy bóng trời xanh thổn thức
Con đường về ban trưa mà ray rức
Sợi nắng vàng đang ngủ gật nơi đâu
Để mây bay từng đám quẩn quanh đầu
Hanh sắc tím cho trời sầu thương nhớ
Thứ năm về ta nghe lòng bỡ ngỡ
Mộng còn đây, tình trăn trở phương nào
Chiều qua phố đêm rực ánh đèn màu
Khuya trở lại đường nào hiu hắt gió
Bàn chân đi quẩn quanh vờn lá cỏ
Như mây bay trước ngõ bỗng thầm thì
Chút ngỡ ngàng còn đọng khẽ trên mi
Sầu le lói khi trăng mờ trăng tỏ
DBH
16/05/2011
Ngày Thứ Sáu
Thứ sáu sang sương mù giăng trước ngõ
Bóng chim hoang cưỡi gió lướt mây ngàn
Chiếc lá vương lốm đốm sắc hanh tàn
Như cảnh vật mùa thu vàng thương nhớ
Ta ngồi đây với âm thầm mong đợi
Đợi ai về lau giọt nhớ hoen mi
Đợi ai về nghe mây gió thầm thì
Đợi ai về cho cuồng si trỗi dậy
Thứ sáu sang nghe tâm hồn ngọa nguậy
Lòng rộn ràng mong thứ bảy đến nhanh
Để cuối tuần cho ta lại gặp anh
Vơi giọt nhớ long lanh sầu mong đợi
Ngày thứ sáu trời mây như dịu vợi
Cỏ cây nằm buông tiếng thở du dương
Tiếng gió reo rối rít giữa đêm trường
Lòng rộn rã nhớ thương chờ trời sáng
Rồi trăng đêm cũng nở bừng chói rạng
Vén mây mù xua khoảng tối mênh mông
Ta ngồi đây với ước vọng thầm mong
Mai anh đến cho thỏa lòng nhung nhớ
DBH
01/08/2011
Ngày Thứ Bảy
Ngày thứ bảy giọt sương tan vụn vỡ
Nắng hồng lên rực rỡ ánh ban mai
Ta chờ anh trước ngõ lá thu bay
Lòng nhủ lòng trời mây..sao đẹp lạ
Hàng cây soi mặt hồ thu êm ả
Gió về rơi lã chã đốm lá vàng
Mà ngỡ như là cánh bướm bay sang
Cơn gió lạnh bóng chiều hoang bỡ ngỡ..
Bước lang thang với nỗi niềm trăn trở
Nghe mùa thu dang dở mộng ban đầu
Chiều dần qua con phố lạnh mưa rào
Hồn ta nhớ.. ngẩn ngơ nào ai biết
Chiều thứ bảy bỗng dưng mà tha thiết
Nói gì đây..cứ mải miết đi tìm..
Bóng tà dương đã tắt lịm bên thềm
Bờ trăng loãng giữa màn đêm trống trải
Ngày thứ bảy thênh thang ngày thứ bảy
Phố lên đèn nhưng chẳng thấy anh sang
Cánh chim bay xa tít tận mây ngàn
Tàn đêm ảo ngỡ ngàng bao kỷ niệm
Diệp Băng Hồ
26/10/2014